HỌC ĐỂ LÀM GÌ NẾU NHỮNG GÌ HỌC KHÔNG ĐI VÀO ĐƯỢC LỜI NÓI?
TỪ MỘT NGƯỜI CỰC KỲ
KHÓ KHĂN TRONG VIỆC NGHE NÓI TIẾNG ANH
Đến hành trình hơn 22 năm đi tìm câu trả lời:
KHỞI ĐẦU
TỪ TIẾNG NGA ĐẾN NHỮNG KHÓ KHĂN VỚI TIẾNG ANH
Tôi bắt đầu hành trình học ngoại ngữ bằng tiếng Nga.
Khi nói được những câu chào hỏi đầu tiên bằng một ngoại ngữ, tôi vui vô cùng. Mỗi khi vào lớp, phần chào hỏi nhau luôn là lúc tôi thích nhất, bởi đó gần như là cơ hội duy nhất để chúng tôi thực sự nói vài câu tiếng Nga với nhau.
Nếu một hôm giáo viên hỏi một câu nào đó bằng tiếng Nga mà tôi đã học nhưng không nhớ, tôi cảm thấy vô cùng bực bội.
“Tại sao câu này mình đã học nhiều lần mà vẫn không nhớ?”
Từ đó, việc lặp đi lặp lại những câu giao tiếp thường ngày cho đến khi thuộc trở thành một trong những hoạt động học ngoại ngữ chính của tôi.
Tôi trở thành một trong những học sinh học tốt môn tiếng Nga. Quan trọng hơn, tôi nhớ được câu và có thể sử dụng chúng để giao tiếp với người Nga trong những tình huống xã giao hàng ngày.
Khi bắt đầu học tiếng Anh, tôi cũng vô cùng hào hứng. Tôi đinh ninh rằng mình chỉ cần học như đã từng học tiếng Nga thì rồi cũng sẽ giao tiếp được một cách thoải mái.
Nhưng sự hào hứng đó chỉ kéo dài vài tháng đầu.
Tôi cố gắng học thuộc nhiều câu giao tiếp và luôn được xem là người tiến bộ nhanh. Nhưng sau đó là một quãng thời gian dài đầy thất vọng.
Chúng tôi học đủ loại ngữ pháp với rất nhiều ví dụ. Dù giáo viên cho rằng đó là những kiến thức chuẩn và cần thiết, tôi vẫn không biết làm thế nào để biến chúng thành những câu mình có thể thực sự sử dụng khi giao tiếp.
Càng học, lượng kiến thức càng nhiều. Bài tập, kiểm tra, thi cử, chứng chỉ ngày càng phức tạp.
Tôi bắt đầu quá tải.
Giữa một “khu rừng ngôn ngữ”, tôi thậm chí không còn biết cái gì thực sự cần nhớ để có thể nói được.
Dần dần, niềm tin rằng mình có thể chinh phục tiếng Anh ngày càng xa... cho đến lúc tôi gần như bất lực.
Những câu từng học thuộc cũng dần biến mất.
Và mỗi khi cần giao tiếp, tôi lại lấy những từ rời rạc ấy ra, ráp từng từ với nhau, hy vọng người đối diện hiểu điều mình muốn nói.
Xung quanh tôi, rất nhiều người cũng như vậy.
MÂU THUẪN
HỌC MỘT ĐẰNG.
“THỰC TẬP NÓI” MỘT NẺO.
Người ta khuyến khích chúng tôi tham gia các câu lạc bộ tiếng Anh để “thực tập nói”.
Lời khuyên phổ biến là:
Thế là chúng tôi nói bừa, nói thí đại. Những người tích cực nói nhiều thường được khen là mạnh dạn và có tinh thần thực hành tốt.
Thỉnh thoảng có người nước ngoài tham gia, lời khuyên cũng gần như vậy: cứ nói, đừng ngại sai.
Nhiều người chủ trương không sửa quá nhiều vì sợ người học mất hứng. Mà ngay cả khi họ sửa, với trình độ lúc đó, nhiều khi chúng tôi cũng không hiểu họ đang giải thích điều gì.
Kết quả là dù nói với người Việt hay người nước ngoài, chúng tôi vẫn chủ yếu sử dụng thứ tiếng Anh do mình tự dịch, tự ráp và tự chế ra.
Điều đáng nói hơn là: những gì học trong lớp gần như không đi vào được những gì chúng tôi nói.
Lúc học thì học rất nhiều ngữ pháp.
Đến lúc “thực tập nói” thì lại không nhớ, không biết áp dụng cái gì, nên cứ tự ráp từ để nói.
Hai quá trình gần như tách rời nhau.
“THỰC TẬP NÓI” THỰC SỰ LÀ THỰC TẬP CÁI GÌ NẾU CHÚNG TA CHỈ ĐANG LẶP LẠI THỨ TIẾNG ANH DO CHÍNH MÌNH TỰ RÁP RA?
Hai câu hỏi đó theo tôi trong một thời gian rất dài.
ĐI TÌM GIẢI PHÁP
ĐI TÌM GIẢI PHÁP ĐỂ CHÍNH MÌNH NÓI ĐƯỢC TIẾNG ANH
Tôi học không tệ.
Điểm số vẫn cao. Trong lớp, giáo viên vẫn khen tôi làm bài tốt, nhớ nhiều từ vựng.
Nhưng tôi vẫn không giao tiếp được.
Có một trải nghiệm khiến tôi đặc biệt khó chịu:
Tôi nghe người bản ngữ nói một câu rất gãy gọn. Tôi hiểu. Tôi thậm chí nghe được từng từ.
Lời khuyên tôi nhận được vẫn là:
“Cứ nói đi. Từ từ rồi sẽ giỏi.”
Nhưng cái “từ từ” ấy đã lấy đi không biết bao nhiêu thời gian, còn khả năng nói tiếng Anh vẫn xa vời.
Thế là tôi bắt đầu chủ động đi tìm một giải pháp.
“HÃY LÀM NHIỀU HƠN”
Cách tiếp cận đầu tiên của tôi là đi hỏi những người giỏi tiếng Anh.
Hầu hết đều đưa ra những lời khuyên tương tự:
Nói chung là:
hãy làm mọi thứ nhiều hơn.
Tôi thử gần như tất cả.
Tôi xem phim tiếng Anh. Đọc báo tiếng Anh. Nghe VOA. Nghe nhạc tiếng Anh.
Nhiều năm trôi qua, vốn từ của tôi tăng lên.
Nhưng khi nói, tôi vẫn phải:
Khi nghe cũng vậy.
Vì phải xử lý từng từ rồi ráp lại để hiểu cả câu, nhiều khi người ta đã nói đến câu thứ năm thì tôi mới xử lý xong câu đầu tiên.
Khi nói, đến lúc tôi ráp xong câu của mình thì người đối diện đã chuyển sang chủ đề khác vì tưởng rằng tôi không còn gì muốn nói.
Tôi bắt đầu hiểu rằng vấn đề không đơn giản là: “Mình chưa cố gắng đủ nhiều.”
Có một vấn đề nằm ngay trong cách ngôn ngữ được lưu giữ và gọi ra khi cần giao tiếp.
TIẾP XÚC ĐỂ NHỚ
Tôi tiếp tục hỏi những người giỏi tiếng Anh.
Nhưng lần này, tôi thay đổi câu hỏi.
Tôi không chỉ hỏi:
“Bạn học bằng cách nào?”
Tôi hỏi:
Khi nhìn vào tổng thời gian, tôi bắt đầu nhận ra một điểm chung:
Bạn nghe — đó là tiếp xúc.
Bạn nói — đó là tiếp xúc.
Bạn đọc, xem, bắt gặp một câu trên đường — cũng là tiếp xúc.
Và một điều khác dần trở nên rõ ràng với tôi:
Tôi nhớ lại thời học tiếng Nga.
Tôi thích học vì tôi nhớ được câu để nói.
Câu nào không nhớ, tôi khó chịu. Tôi về nhà lấy chính câu đó ra học lại.
Điều đó từng rất tự nhiên với tôi.
Nhưng khi học tiếng Anh, tôi lại bị bao phủ bởi quá nhiều thứ đến mức không biết cái gì cần phải được biến thành ngôn ngữ có thể sử dụng.
Vậy nên tôi thử quay về một cách đơn giản hơn:
Tập trung vào chính thứ tiếng Anh mà tôi cần để giao tiếp.
STICKY ENGLISH, NHÚNG SÂU 5 PHÚT VÀ “TIẾNG ANH BAO VÂY THỤ ĐỘNG”
Tôi bắt đầu giới hạn những gì mình học.
Tôi tập trung vào những câu và những bài hội thoại có thể dùng trong giao tiếp.
Tôi tăng mật độ tiếp xúc với chúng mỗi ngày.
Tôi ghi từng câu lên những tờ giấy ghi chú màu vàng rồi dán khắp nhà:
Bất cứ nơi nào mắt tôi thường xuyên nhìn tới, tiếng Anh đều xuất hiện.
Sau này tôi gọi cách đó là:
Tôi còn lấy một bài hội thoại ngắn và cho nó lặp đi lặp lại trong ngày.
Tại sao chỉ một bài?
Bởi vì tôi muốn tăng mật độ tiếp xúc với cùng một nhóm ngôn ngữ, thay vì nghe rất nhiều nhưng mỗi thứ chỉ lướt qua một lần.
Sau này, ý tưởng này phát triển thành phương pháp tôi gọi là:
Những hoạt động đó dần hình thành một ý tưởng lớn hơn:
Thay vì chờ đến khi “ngồi vào bàn học” mới gặp tiếng Anh, tôi tìm cách để tiếng Anh xuất hiện quanh mình nhiều lần trong ngày.
Những khám phá ban đầu này giúp khả năng giao tiếp của tôi bắt đầu thay đổi.
Nhưng rồi tôi gặp một thử thách lớn hơn.
MỘT LẦN THỬ LỬA
MỘT LẦN THỬ LỬA — BƯỚC NGOẶT QUYẾT ĐỊNH
Tôi có cơ hội sang Mỹ học tập và làm việc.
Và chính tại môi trường mà nhiều người nghĩ rằng “cứ sang nước ngoài là sẽ tự giỏi tiếng Anh”, tôi nhận ra một điều rất khác:
Ở bậc đại học và sau đại học, mục tiêu trực tiếp của nhiều du học sinh là hoàn thành môn học, làm assignment, viết paper và đạt điểm.
Nếu tiếng Anh chưa tốt, họ có xu hướng tránh những tình huống khiến mình khó xử: ít tranh luận, ít phát biểu, ít nói chuyện với giáo sư hoặc những người nói tiếng Anh tốt hơn.
Họ có thể dành rất nhiều thời gian cho những hoạt động giúp đạt điểm nhưng ít thời gian hơn cho những hoạt động trực tiếp phát triển khả năng giao tiếp.
Tôi cũng rơi vào vấn đề đó.
Tôi nhận ra tiếng Anh của mình chưa đủ để giao tiếp thoải mái trong một môi trường bản ngữ và đa văn hóa.
Ngay cả những lớp ESL cũng không tự động giải quyết được vấn đề của tôi.
Có giáo viên bản ngữ.
Có môi trường.
Có cơ hội tiếp xúc.
Nhưng nếu tôi chưa có đủ ngôn ngữ có thể gọi ra để sử dụng, việc có môi trường không đồng nghĩa với việc tôi tự nhiên nói được.
Tôi quay lại chiến lược học những câu giao tiếp hoàn chỉnh và tăng cường tiếp xúc với chúng mỗi ngày.
Dần dần, tôi nói được nhiều hơn.
Nghe hiểu được nhiều hơn.
Nhưng một vấn đề khác xuất hiện.
Nếu tình huống nằm ngoài những câu tôi đã học, tôi lại quay về:
Tôi hiểu rằng:
chỉ có những câu thuộc lòng vẫn chưa đủ.
Tôi cần một cách để từ những gì đã biết có thể tạo ra những câu mới.
BIẾT 1, NÓI 10
Tôi bắt đầu chú ý đến cách người bản ngữ sử dụng những cấu trúc câu quen thuộc để tạo ra câu mới.
Ví dụ, nếu đã biết:
Từ cấu trúc đó, tôi có thể nói:
Một câu đã biết không nhất thiết chỉ là một câu để học thuộc.
Nó có thể trở thành một nền tảng để tạo ra nhiều câu khác bằng cách thay động từ, danh từ, tính từ, cụm từ hoặc thông tin phù hợp.
Tiếng Việt cũng vậy.
Một đứa trẻ biết:
Sau đó nó có thể nói:
Từ đó, một nguyên tắc quan trọng dần hình thành:
Không phải học thuộc câu để suốt đời lặp lại nguyên xi câu đó.
Mà là:
Đây là một bước ngoặt rất lớn trong cách tôi nhìn việc học giao tiếp.
Nhưng một vấn đề vẫn còn:
Làm thế nào để nhớ được ngày càng nhiều mà vẫn gọi ra được khi cần?
NHỚ ĐÃ KHÓ.
GỌI RA ĐỦ NHANH CÒN KHÓ HƠN.
Nhớ 10 câu tương đối dễ.
Đến 100 câu, mọi thứ bắt đầu khó hơn.
Càng nhiều ngôn ngữ, việc chỉ “học thuộc một lần” càng không đủ.
Tôi nhận ra rằng trí nhớ của con người có thể suy giảm. Những gì đã nhớ vẫn cần được gọi lại và tiếp xúc lại.
Vì vậy, tôi tăng cường:
Khả năng giao tiếp của tôi cải thiện rõ rệt, và tôi ngày càng ít phải quay về cách tự dịch rồi ráp từng từ.
Nhưng vẫn còn một vấn đề khác mà môi trường không giải quyết giúp tôi.
PHÁT ÂM
SỬA PHÁT ÂM CŨNG LÀ MỘT HÀNH TRÌNH GIAN NAN
Dù hàng ngày tôi sử dụng tiếng Anh với người bản ngữ và sống trong môi trường đa văn hóa, giọng tiếng Anh mang ảnh hưởng tiếng Việt của tôi vẫn rất nặng.
Môi trường không tự động sửa những âm tôi đã hình thành sai.
Thậm chí, nếu một cách phát âm sai được sử dụng lặp đi lặp lại mà không được sửa đúng cách, chính sự lặp lại đó có thể tiếp tục củng cố thói quen cũ.
Một nhận xét của đồng nghiệp khiến tôi phải nhìn thẳng vào vấn đề.
“Tiếng Anh của Thắng tốt, nhưng phát âm khá lạ tai. Nếu phải giao tiếp trực tiếp với khách hàng thì sẽ là một hạn chế.”
Tôi bắt đầu nghiên cứu nghiêm túc về phát âm.
Tôi nhận ra một vấn đề rất cơ bản:
Nếu người học không biết chính xác âm được tạo ra như thế nào, việc chỉ nghe rồi “repeat after me” không đảm bảo họ sẽ tạo đúng âm.
Khi gặp một âm không tồn tại trong tiếng mẹ đẻ, người học rất dễ thay nó bằng âm mà họ cảm thấy gần giống nhất.
Nếu thói quen đó không được phát hiện và điều chỉnh, nó có thể tồn tại rất lâu — kể cả khi người học sống trong môi trường tiếng Anh.
Từ quá trình nghiên cứu và thử nghiệm đó, tôi phát triển phương pháp:
Phương pháp này ra đời cách đây hơn 15 năm và trở thành một phần quan trọng trong cách tôi sửa phát âm cho người Việt.
Điều tôi rút ra là:
THÓI QUEN PHÁT ÂM CŨ CẦN ĐƯỢC THAY ĐỔI.
ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI
Khi trở về Việt Nam, tôi bắt đầu áp dụng những gì mình đã nghiên cứu vào việc giảng dạy tại các trung tâm ngoại ngữ mà tôi tham gia.
Qua quá trình dạy, quan sát và điều chỉnh, một số vấn đề ngày càng rõ hơn:
PHÁT ÂM PHẢI ĐƯỢC DẠY, SỬA VÀ LUYỆN THEO CÁCH CÓ THỂ THAY ĐỔI THÓI QUEN.
NGƯỜI HỌC CẦN VỐN CÂU GIAO TIẾP HOÀN CHỈNH.
Nhưng câu hoàn chỉnh không phải đích cuối cùng. Người học còn
cần nhận ra cấu trúc để từ một câu có thể phát triển sang
nhiều câu và nhiều tình huống khác. Bên cạnh đó còn có vốn
cụm từ và từ vựng cần thiết.
NGÔN NGỮ CŨ PHẢI ĐƯỢC TIẾP XÚC VÀ CỦNG CỐ ĐỦ SÂU ĐỂ KHÔNG BIẾN MẤT KHI BÀI HỌC MỚI XUẤT HIỆN.
NHỚ CHƯA ĐỦ. PHẢI GỌI RA ĐƯỢC.
Và càng gọi ra nhanh, ngôn ngữ càng trở nên hữu dụng trong
giao tiếp thực tế.
Những khám phá đó không xuất hiện trong một ngày.
Chúng hình thành qua một quá trình:
ANH NGỮ 6 THÁNG
Tôi cùng một số đồng nghiệp mở trung tâm Anh ngữ của riêng mình.
Năm 2006, chúng tôi đặt tên là:
ANH NGỮ 6 THÁNG
với chương trình:
“Sáu tháng nói tiếng Anh lưu loát.”
Chúng tôi đưa ra cam kết:
không đạt kết quả theo cam kết, hoàn 100% học phí.
Học viên được luyện phát âm thường xuyên, luyện những câu có cấu trúc, kiểm tra việc nhớ bài trước giờ học và cùng ký cam kết thực hiện trách nhiệm học tập.
Chúng tôi đã chứng kiến nhiều học viên bắt đầu thực sự nói được tiếng Anh.
Nhưng điều đó lại tạo ra một câu hỏi lớn hơn:
HELLOCHAO.VN
ĐƯA PHƯƠNG PHÁP LÊN INTERNET
Từ mong muốn đó, chúng tôi phát triển trang học tiếng Anh trực tuyến:
HELLOCHAO.VN
Năm 2010, HelloChao.vn đoạt giải cao nhất tại cuộc thi Nhân Tài Đất Việt.
Nhưng đối với tôi, công nghệ không phải đích đến.
Nó mở ra khả năng giải quyết những câu hỏi giáo dục lớn hơn:
Phương pháp tiếp tục được cải tiến.
LANG KINGDOM
SINGAPORE
Năm 2017, tôi được mời tham gia đồng sáng lập startup Lang Kingdom tại Singapore.
Nhiều nghiên cứu và phương pháp mà tôi đã phát triển được ứng dụng vào nền tảng web/app Lang Kingdom.
Công nghệ tiếp tục giúp chúng tôi giải quyết những bài toán trước đây rất khó thực hiện ở quy mô lớn:
Nhưng dù công nghệ thay đổi, câu hỏi trung tâm của tôi vẫn không thay đổi:
SPEAK
VÀ CUỐI CÙNG — BEST SPEAK
Sau hơn 22 năm nghiên cứu, giảng dạy, thử nghiệm và cải tiến, những mảnh ghép ban đầu dần trở thành một hệ thống hoàn chỉnh hơn.
Và cuối cùng:
Đó là lý do Best Speak không muốn dừng ở việc:
“đã học xong.”
Chúng tôi muốn đi đến:
“đã hình thành được khả năng.”
TRÁCH NHIỆM GIÁO DỤC
CAM KẾT ĐỂ BẠN ĐẠT ĐƯỢC
Một lời cam kết giáo dục chỉ có ý nghĩa khi phía sau nó có một hệ thống đủ rõ để xác định:
Đó là lý do Best Speak đi đến:
Không phải ba câu quảng cáo tách rời nhau.
Mà là ba kết quả của cùng một tư duy:
VÀ BẢO HÀNH ĐỂ BẠN GIỮ ĐƯỢC
Còn một vấn đề cuối cùng.
Con người có thể quên.
Khả năng ngôn ngữ có thể suy giảm nếu không được sử dụng và củng cố.
Vì vậy, sau khi người học đã đạt được khả năng theo chương trình, chúng tôi không muốn trách nhiệm của mình kết thúc ở đó.
Best Speak cung cấp các công cụ duy trì phù hợp để người học có thể tiếp tục:
“Không bao giờ quên” không có nghĩa bộ não con người sẽ tự động nhớ vĩnh viễn mà không cần sử dụng.
Nó gắn với một hệ thống duy trì và trách nhiệm tiếp tục sử dụng các công cụ được cung cấp theo điều kiện áp dụng.
TỪ MỘT NGƯỜI KHÔNG NÓI ĐƯỢC...
Hành trình này bắt đầu từ một người học tiếng Anh rất lâu nhưng vẫn phải:
Tôi không đi tìm một “phương pháp” ngay từ đầu.
Tôi chỉ cố giải quyết từng vấn đề mà chính mình gặp phải.
XỬ LÝ TẬN GỐC VẤN ĐỀ
NGHE NÓI & PHÁT ÂM TIẾNG ANH
*Cam kết hoàn học phí và bảo hành/duy trì áp dụng theo phạm vi, yêu cầu học tập và các điều kiện được Best Speak công bố. “Không bao giờ quên” gắn với việc người học tiếp tục sử dụng hệ thống và công cụ duy trì được cung cấp theo điều kiện áp dụng.
TP.HCM, 2026
Thắng Phạm
Founder — Anh Ngữ Best Speak
Co-founder — Lang Kingdom
Kênh YouTube: Thắng Phạm TV